Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

(21) Khi trộm cướp là người thân

Nguồn sưu tầm : http://vn.news.yahoo.com/khi-tr%E1%BB%99m-c%C6%B0%E1%BB%9Bp-l%C3%A0-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-th%C3%A2n-232200901.html



SGTT.VN - Gần đây quá nhiều vụ án tình thân chồng chất liên tiếp nhau. Những câu hỏi lớn đặt ra: Tại sao họ lại hành xử tàn nhẫn ngay với chính máu mủ ruột rà của mình? Chẳng lẽ đây là thời đại mà ngay cả với người thân cũng phải dè chừng, nghi kỵ, kiểm tra?

“Hiền dữ phải đâu là tính sẵn…”
Thiếu tiền hút chích, Nguyễn Thị Kim Ngân và người yêu là Nguyễn Văn Út đã nghĩ ra chuyện điên rồ – cho mẹ uống thuốc mê rồi lấy vàng đem đi tiêu xài! Sau đó sợ bị lộ, cả hai đã siết cổ, nhét giẻ vào miệng mẹ rồi bỏ trốn, dẫn tới cái chết của bà. Toà phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM đã tuyên Kim Ngân 18 năm tù, mức tối đa cho người phạm tội vị thành niên. Còn Nguyễn Văn Út phải chịu án tử hình về các tội giết người, cướp tài sản và tàng trữ trái phép chất ma tuý.
Mười bảy tuổi, Ngân đã phạm một sai lầm mà cho dù toà đã xử, và người mẹ tội nghiệp dưới suối vàng có tha thứ cho cô, thì liệu mười tám năm sau lương tâm của Ngân có được thảnh thơi? Vẫn còn một nhân tố nữa: đứa con Ngân đang mang trong bụng, cuộc sống của đứa trẻ sẽ như thế nào khi biết rằng mẹ nó từng là thủ phạm giết người, mà nạn nhân không ai khác là bà ngoại của nó?
Một số nghiên cứu về nguyên nhân phạm pháp của các nhà tâm lý học hành vi như Moffitt (1993) đã lưu ý rằng điều quan trọng là phải phân biệt hai loại hành vi phạm pháp. Thứ nhất là hành vi phạm pháp (phản xã hội) kéo dài suốt đời, ám chỉ hành vi phản xã hội xuất hiện lúc đầu đời và tiếp tục trong suốt đời. Những cá nhân này có thể bắt đầu đánh bạn đồng tuổi khi mới lên ba, sau đó chuyển sang ăn cắp hàng hoá trong siêu thị lúc 12 tuổi rồi ăn cắp xe lúc 16 tuổi. Chỉ có 5% thanh niên phù hợp với mẫu hành vi xã hội này. Loại thứ hai là hành vi phạm pháp (phản xã hội) trong thời gian ngắn, chỉ có ở trẻ vị thành niên (11 – 18 tuổi): trẻ tham gia vào các hoạt động như ăn cắp trong siêu thị, sử dụng chất gây nghiện. Tuy nhiên, số trẻ này vẫn chấp hành quy định của trường học. Hành vi phản xã hội của trẻ biến mất vào cuối tuổi vị thành niên hoặc đầu tuổi trưởng thành.
Dựa trên những phân tích khoa học, ở Việt Nam chúng ta luôn xác định tâm lý con người có bản chất xã hội, trẻ vị thành niên phạm tội thường là do môi trường sống, hoàn cảnh gia đình, giáo dục. Số liệu thống kê năm 2008 của viện Kiểm sát nhân dân tối cao cho thấy 71% trẻ vị thành niên phạm pháp là do không được quan tâm chăm sóc đến nơi đến chốn. Một nghiên cứu mới đây của bộ Công an cũng chỉ ra nguyên nhân phạm tội của trẻ vị thành niên xuất phát từ gia đình, trong đó, 28% phàn nàn bố mẹ không đáp ứng nhu cầu cơ bản của các em.
Đừng để mầm non thành trái độc
Tuy nhiên, dù cho bắt nguồn từ nguyên nhân nào thì những trường hợp như cô gái Nguyễn Thị Kim Ngân kia là một nỗi đau không liều thuốc nào có thể giảm được. Đối với những gia đình khác, chúng ta nên phòng ngừa bằng những quan sát hành vi, tâm lý bất thường ở người thân, đặc biệt là trẻ vị thành niên. Hãy quan sát những thay đổi bất ngờ của họ và so sánh với thời điểm trước đó, chẳng hạn bỗng dưng sở hữu những vật đắt tiền như xe máy, điện thoại, quần áo sành điệu, đi sớm về khuya thất thường...
Với trẻ vị thành niên, nếu chúng được sống trong một gia đình đầy đủ cha mẹ, được yêu thương, chăm sóc cả vật chất, tinh thần nhưng cha mẹ lại không nhất quán trong cách dạy con, trẻ sẽ không được học cách tự chủ, nghĩa là không được học cách khắc phục áp lực trực tiếp của tình huống, tránh bốc đồng và nghĩ về hậu quả hành động của mình thì vẫn có nguy cơ phạm tội khi lớn lên. Nếu trong gia đình không may có người thân với những hành vi xấu, nên lặng lẽ theo dõi bằng cách thể hiện sự quan tâm chân thật. Nhanh chóng đưa họ tiếp cận với các tổ chức, hoạt động tích cực các phong trào cộng đồng, tham gia thực hiện những hành vi tốt, giúp họ nhanh chóng chọn ra hướng đi tốt cho bản thân mình.
TS Trần Thị Thu Mai
(phó trưởng khoa tâm lý – giáo dục, đại học Sư phạm TP.HCM)
Trộm cắp là hệ luỵ của một quá trình (BS.CK2 Phạm Quỳnh Diệp, phòng khám Tâm Gia An, TP.HCM)
Ngờ người ở ngoài chứ chẳng ai ngờ được hành vi của người thân trong gia đình. Các thói hư như trộm cắp là hệ luỵ của một quá trình chứ không bất chợt trong một ngày. Vì vậy, chúng ta nên yêu thương người thân bằng sự thẳng thắn, để ý, quan sát. Trong gia đình, hạn chế sự phô bày của cải, bởi đó cũng có thể là nguyên nhân khiến những người có thói xấu ỷ lại, nảy lòng tham. Gia đình giáo dục một phần, phần còn lại do những tác động từ xã hội. Vì vậy, nếu có con cái, hãy tìm hiểu bạn của con là ai. Nếu người bạn đó không tốt thì cũng nên có những tác động tích cực để con nhận ra mặt trái, phải, từ đó định hướng đúng đắn lối sống của mình.
Đừng chủ quan với hành vi xấu (Luật sư Nguyễn Kiều Hưng, hãng luật Giải Phóng, TP.HCM)
Về trường hợp của cô gái cùng người yêu giết mẹ lấy vàng, nguyên nhân phạm tội nói chung của nhóm tội này là do ăn chơi, đua đòi và đặc biệt là nghiện ma tuý. Một nguyên nhân nữa là nền tảng đạo đức gia đình đang có vấn đề: như cách giáo dục con cái, cha mẹ không hoà thuận, mọi người không quan tâm đến nhau... Đối với người thân, đối tượng càng dễ dàng thực hiện vì lợi dụng sự chủ quan, tin tưởng của người thân. Do vậy, gia đình nào có thành viên ham chơi, đua đòi hay nghiện hút thì hết sức cẩn thận trong việc quản lý tài sản và ứng xử với họ. Cần thường xuyên quan sát xem người thân của mình giao du với đối tượng bạn bè nào, có những dấu hiệu gì bất thường trong sinh hoạt hàng ngày để kịp thời khuyên bảo, đề phòng.
Thân tình cũng phải dựa trên pháp luật (Nguyễn Gia Phong, ngụ ở Bình Thạnh, TP.HCM)
Nguyên nhân dẫn đến hành vi sát hại người thân cũng vì chúng ta chủ quan với mối quan hệ ruột rà, còn kẻ phạm tội thì ung dung cho rằng dù có gây ra lỗi lầm gì cũng sẽ được tình thâm tha thứ. Pháp luật luôn có khung hình phạt cho những tội trên, nhưng dù án đã quyết thì nỗi đau máu mủ vẫn còn đó. Bởi vậy, ngay khi nhận thấy hành vi bất thường của người thân trong gia đình, nên kịp thời ngăn chặn bằng mọi hình thức. Nếu một khi người thân phạm tội, bản thân chúng ta không thể khuyên can họ trước đó, thì hãy để pháp luật uốn nắn để họ được tốt hơn sau này. Cách tốt nhất là hãy dạy cho con cái ngay từ khi chúng còn tấm bé đức tính nhân hậu và sự kiềm chế bản thân.
Nguyên Cao (thực hiện )

(20) Sợ chồng tự tử vợ năn nỉ tình địch quay lại

Nguồn sưu tầm : http://yume.vn/dotrongnghiavl/article/so-chong-tu-tu-vo-nan-ni-tinh-dich-quay-lai.35DBD01A.html


Vì quá yêu người phụ nữ đó nên anh đã dọa tự tử, mất ăn mất ngủ, người thẫn thờ. Để giúp đỡ anh về mặt tình cảm, mình đã chôn chặt nỗi đau đến tìm người phụ nữ ấy với yêu cầu hãy quay về với anh.


Ảnh minh họa
Mình là cô gái xinh xắn, có công việc ổn định và quyết định lên xe hoa khi được 23 tuổi, sau 3 năm yêu anh. Năm 24 tuổi mình sinh cho chồng một con trai rất giống anh. Cuộc sống hôn nhân một năm đầu rất vui vẻ và mình hạnh phúc lắm, anh là người trọng tình cảm, thương yêu vợ con.

Ngày sinh nhật lần đầu tiên của con trai, mình đã phát hiện mối quan hệ không bình thường giữa anh và cô nhân viên kinh doanh trong công ty anh. Mình buồn và khóc thật nhiều, cũng rất may mắn là anh đã nhìn thấy được bản chất thật của cô gái ấy, rồi quay về với mẹ con mình.

Cứ nghĩ sau lần lộn xộn về tình cảm này anh thấu hiểu được tình cảm gia đình quan trọng như thế nào. Nhưng cuộc sống không yên bình với bất cứ ai, khi mang thai đứa con thứ 2 được ba tháng, anh đã cùng cô gái chung lớp học buổi tối “lên giường” và cô gái đó đã có thai. Do trước đây người phụ nữ này từng phá thai nên cơ địa không tốt, đã bị sẩy.


Phát hiện ra mọi chuyện, lần này mình muốn anh quyết định chọn gia đình hoặc chọn cô gái kia. Câu trả lời vô cùng phũ phàng, anh bỏ lại ba mẹ con mình để dọn ra ngoài thuê nhà sống cùng người phụ nữ ấy.

Trong lúc mang thai, mình vừa mệt mỏi vì phải chăm sóc đứa con lớn, vừa phải làm việc vất vả do tính chất công việc. Trong khi anh và cô ấy cùng nhau làm việc, đi chơi, anh mua thứ này thứ kia cho cô ấy và công khai tình cảm với những người trong công ty như chưa từng có sự hiện diện của mẹ con mình trên trái đất này vậy, dù trên pháp lý mình và anh chưa ly hôn.

Mình biết và có bằng chứng cho tất cả những gì họ đang làm, họ sống như thế nào, biết anh nói xấu mình với cô ấy như thế nào. Vì là người sống tình cảm nên chưa bao giờ mình đánh ghen, hay kiện họ ra tòa vì mối quan hệ bất chính với người đang có vợ. Nhưng thật nực cười khi người phụ nữ ấy lại gửi cho mình một cái thư chửi rằng mình đã thành công trong việc phá hoại hạnh phúc của người khác khi anh bị công ty đuổi việc.

Thế là anh thất nghiệp, trong cuộc sống họ cũng có cãi vã, có tác động từ bố mẹ chồng mình nên người phụ nữ đó đã quyết định dọn đi và nói với anh rằng cô ấy cần một gia đình thật sự. Cô ấy rất thực dụng nên không thể sống với anh và đã công khai yêu người đàn ông khác, cùng với lý do là cô ấy đã hứa với bố mẹ chồng mình sẽ không gặp anh nữa.

Vì quá yêu người phụ nữ đó nên anh đã dọa tự tử, mất ăn mất ngủ, người thẫn thờ. Anh tìm về mẹ con mình thường xuyên hơn, nhưng không phải về vì mẹ con mình mà vì muốn tìm người tâm sự về cuộc tình của hai người. Nhìn hoàn cảnh của anh đòi sống đòi chết, mất phương hướng mình không thể không giúp và sẵn sàng ngồi nghe anh nói về họ như thế nào. Mình tìm công việc cho anh để anh có thể chi trả các khoản cá nhân khi đang sống một mình ở bên ngoài.

Để giúp đỡ anh về mặt tình cảm, mình đã chôn chặt nỗi đau đến tìm người phụ nữ ấy với yêu cầu hãy quay về với anh. Mình sẽ cố gắng giúp họ được sự chấp nhận của mọi người xung quanh. Mình hứa với cô ấy là mình và mấy đứa nhóc sẽ không bao giờ liên lạc với anh, cũng như bố mẹ chồng dù bất cứ lý do nào. Nhưng mình đã nhận được câu trả lời “Những gì cô ấy đã bỏ thì có là vàng cô ấy cũng không thèm, ai muốn nhặt lại thì nhặt đi”.

Bây giờ mình phải làm gì nữa đây để cuộc sống này được yên ổn hơn, mở rộng vòng tay chờ đợi anh quay trở lại, chờ đợi anh thấu hiểu được tình cảm mà mình dành cho anh? Hay chấm dứt tất cả mặc kệ anh sống thế nào thì sống? Thật sự sau 3 năm yêu nhau và 4 năm tình nghĩa vợ chồng, ít nhiều mình cũng xem anh là phần quen thuộc trong gia đình mình rồi. Nếu thật sự chấm dứt tất cả mọi chuyện thì mình có lỗi với mấy đứa nhóc không? Rất mong nhận được sự đóng góp ý kiến của mọi người. Trân trọng!
Mi

(19) Cô gái 21 tuổi hài lòng khi lấy 5 anh em ruột


Dù mới ở độ tuổi đôi mươi, Rajo Verma đã là vợ của 5 người đàn ông mà tất cả họ đều là anh em trong một nhà.
Rajo Verma cùng 5 người chồng và đứa con trai 18 tháng tuổi.
Rajo cho hay: "Lúc đầu, tôi cảm thấy chuyện này có chút ngại ngùng, nhưng tôi yêu tất cả như nhau, không thiên vị ai cả. Chúng tôi cùng sống trong một túp lều chỉ có một gian. Mỗi đêm tôi lần lượt ngủ với một người và chúng tôi không có giường, chỉ có những chiếc chăn trải ra sàn nhà". Cô cũng không biết ai là cha của đứa con 18 tháng tuổi của mình.
Bốn năm trước, Verma kết hôn với người chồng đầu tiên của mình là Guddu Ram trong cuộc hôn nhân sắp xếp theo nghi thức truyền thống và đến nay Guddu vẫn là chồng chính thức duy nhất của cô. "Tất cả chúng tôi cùng chia sẻ cô ấy, nhưng tôi không ghen. Chúng tôi là một đại gia đình hạnh phúc", anh Guddu cho biết.
Công việc chính của cô là nấu nướng và dọn dẹp
Ở một số nước châu Á, chế độ đa phu trước kia là để giúp duy trì các vấn đề kinh tế. Việc lấy chồng kèm theo lấy cả anh em nhà chồng sẽ tránh được việc phân chia tài sản.
Rajo sống trong một ngôi làng có chế độ đa phu và điều này buộc cô phải kết hôn với cả anh em trai của chồng là Bajju (32 tuổi), Sant Ram (28 tuổi), Gopal (26 tuổi) và Dinesh (18 tuổi).
“Trước đây mẹ tôi cũng đã kết hôn với 3 anh em trai trong cùng một nhà. Vì thế, khi lấy Guddu, tôi biết là mình sẽ phải cưới 5 anh em trai nhà anh ấy. Với 5 người chồng, tôi nhận được nhiều sự quan tâm và tình yêu hơn những người phụ nữ khác”, cô tâm sự.
Theo The Sun, Rajo hiện ở nhà nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa và trông nom cậu con trai nhỏ trong khi 5 người chồng đi làm ở Dehradun, miền Bắc Ấn Độ.
Tổ ấm của gia đình Rajo.
Conan

Nguồn sưu tầm : http://yume.vn/news/thoi-su-kinh-te/the-gioi/co-gai-21-tuoi-hai-long-khi-lay-5-anh-em-ruot.35AA0BAB.html

(18) Học cách sống lạc quan



Cuộc sống không bao giờ có gì là tuyệt đối. Không ai cả đời may mắn và chẳng phải lúc nào bạn cũng là người đau khổ. Vấn đề quan trọng là bạn phải tạo cho mình một nhân sinh quan tích cực để vượt qua sóng gió, biến nỗi buồn thành niềm vui, biến nguy thành an. Đó chính là sức mạnh của sự lạc quan.

Chỉ cần bạn luôn có tinh thần phấn đấu, luôn nghĩ đến mặt tốt của mọi việc, tích cực trong mọi lối suy nghĩ... bạn đã có thể biến hóa cuộc sống theo ý mình. Helen Keller từng nói: "Hướng về ánh nắng, bạn sẽ không nhìn thấy bóng tối." Nhân sinh quan tích cực chính là ánh nắng ban mai soi rọi trong trong trái tim mỗi người!

Không chỉ tin tưởng ở bản thân, người sống lạc quan còn biết đặt lòng tin vào những người xung quanh và vào chính khả năng cải thiện mọi hoàn cảnh trong tương lai.


1. Lạc quan về chính bản thân mình

Học cách không than thở

Thói quen của con người là hay than thở, kêu ca về những vấn đề của bản thân. Họ lo lắng về những điều không may sẽ xảy ra cho bản thân, băn khoăn về những khả năng của chính mình... Và họ có thể mang vẻ mặt "xámxịt" với thái độ buông xuôi, cảm giác lạnh nhạt hờ hững... Cứ tưởng rằng việc than vãn kêu ca chỉ là chuyện nhỏ, nhưng thực tế nó lại có sức mạnh phi thường.

Nỗi ám ảnh "mình chẳng làm được gì" không chỉ làm cho bản thân kiệt sức và xuống dốc tinh thần vì sự tự ti ở bản thân, mà nó còn khiến bạn đánh mất những cơ hội quý giá cho sự tự phấn đấu.

Không chỉ thế, trong giao tiếp, sẽ chẳng ai muốn lắng nghe một người luôn tự ti với những lời than vãn về cuộc đời, về bản thân.

Mỗi khi thất bại trong cuộc sống, sao bạn không nghĩ rằng: Ta rất tuyệt vời vì đã cố gắng hết mình cho việc ấy. Lẽ ra sự việc sẽ còn tồi tệ hơn... Và thay vì than vãn, sao bạn không nỗ lực hết mình để khắc phục nhữngđiều chưa tốt đẹp ấy?

Không nản lòng trước sự chê bai

Nếu đã chiến thắng được tính tự kỷ của bản thân, có lẽ bạn cũng khó mà nản lòng trước những lời chê bai. Cuộc sống luôn có tính hai mặt, và cả trong lời chê bai cũng có những điều tích cực để bạn học hỏi, rút kinh nghiệm.

Một khi bạn nhận được lời chê bai (thật lòng), chính là lúc bạn có cơ hội nhìn nhận lại chính mình, đánh giá lại những khiếm khuyết bản thân. Nếu không có những lời chê bai đúng lúc có lẽ bạn khó có động lực "tự tu", tự xem xét và chấn chỉnh bản thân.

Lời chê bai còn là những khích lệ chân thành, mạnh mẽ giúp bạn vượt qua chính bản thân và vươn lên, hoàn thiện hơn.

Tuy nhiên, cần sáng suốt phân biệt một lời chê bai chân thành, mang tính cầu thị với chiêu "thọc gậy bánh xe" của những kẻ xấu.


2. Lạc quan về thế giới xung quanh

Pascal từng nói: "Người càng thông minh và càng tốt thì càng nhận thấy nhiều cái tốt ở mọi người". Và thật chẳng có gì là sai nếu ta nói rằng người lạc quan là người luôn nhìn thấy những điều tốt đẹp từ mọi người, từ thế giới xung quanh.

Hãy tôn trọng mọi người

Nếu bạn muốn mình được tôn trọng, hãy tôn trọng mọi người. Tôn trọng người khác cũng chính là tôn trọng bản thân mình. Tôn trọng là điều kiện cần để bạn nhận thấy những điều tốt đẹp từ mọi người xung quanh.

Hãy tha lỗi cho người khác, nhận lỗi về mình

Thông thường thì chúng ta luôn có xu hướng quy những lỗi lầm cho người khác và ít khi nhận lỗi về mình. Thực tế thì nhận lỗi về mình là một cách xử sự thông minh.

Không chỉ thanh thản vì đã trút được những bực tức hờn giận, mà bạn còn nhận được sự tha thứ từ người khác nếu không may mắc lỗi lầm.

Hãy luôn nhớ câu nói nổi tiếng của Ben Franklin: "Những gì bắt đầu trong cơn giận dữ sẽ kết thúc trong sự xấu hổ".

Nhìn vào mặt tích cực trong mỗi người

Con người không ai hoàn hảo, và bạn hãy biết bằng lòng với những gì có được. Nghĩ được như vậy, bạn sẽ thấy cuộc sống thật dễ chịu.

Tuyệt đối tránh so sánh người này với người khác, hoặc mang những khuyết điểm của người khác ra để dè bĩu, chê bai.

Đừng đòi hỏi quá nhiều vào người khác

Cuộc sống cũng như tình yêu, khi cho đi, bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn. Đừng chờ đợi để được đón nhận mà hãy chủ động "cho" người khác niềm vui, hạnh phúc...

Muốn nhận một nụ cười, cách tốt nhất là hãy ban tặng nụ cười. Muốn được yêu, hãy yêu chân thành trước đã...


3. Tin tưởng vào tương lai và khả năng cải thiện mọi hoàn cảnh

"Đừng bao giờ than vãn trước một việc đã rồi, nhìn thẳng vào vấn đề và tự hỏi mình có thể làm được gì" - đó chính là cách tư duy của người sống tích cực!

Thái độ là tất cả

Bạn đang gặp rắc rối trong cuộc sống? Bạn đang bi quan, đang lo sợ...? Sao không thử tìm một cách nhìn tích cực hơn cho mọi việc?

Muốn cải tạo cuộc sống, cải tạo thực tại, hãy bắt đầu từ thái độ lạc quan, tin tưởng vào tương lai. Đó chính là sức mạnh để bạn chiến thắng thực tại. Vượt qua những rào cản tâm lý, mọi việc sẽ ổn ngay thôi!

Khi lạc quan bạn sẽ nỗ lực hết mình cho việc thực hiện công việc. Mọi người sẽ nhận ra bạn và công nhận khả năng đích thực của bạn.

Tăng cường giao tiếp

Giao tiếp giúp bạn không còn cảm giác cô đơn - một nguyên nhân dễ dẫn đến thái độ bi quan và tính tự kỷ.

- Hãy mỉm cười nhiều hơn:

Mỉm cười chính là cách giao tiếp tốt nhất. Một nụ cười chân thành, đúng lúc sẽ có sức mạnh hơn ngàn lời nói. Nụ cười vừa giúp bạn thư giãn, vừa làm cuộc sống xung quanh trở nên tươi đẹp hơn.

Nếu không có khiếu hài hước để tạo nụ cười cho mọi người thì hãy luôn biết mỉm cười trước cuộc đời. Cười còn là cách tốt nhất để "đòi hỏi" người khác phải cười lại với mình!

Ông Ban Ki Moon, nhà ngoại giao nổi tiếng với nụ cười luôn thường trực trên môi, ông nói về bí quyết thành công của mình đó là "mỉm cười và mỉmcười". Ông từng nói "người khác thấy nụ cười chỉ là nụ cười và không nhận ra sức mạnh nội tại của nó". Bạn đừng ngần ngại mang theo "vũ khí" là nụ cười để tạo nên sức mạnh chinh phục lòng người.

Chú ý đến người xung quanh:

Hàng ngày bạn vẫn thường tiếp xúc với bạn bè, đồng nghiệp, người thân... Thay vì giữ thái độ thờ ơ, lạnh nhạt, bạn hãy thử sống nhiệt tình hơn, quan tâm đến họ hơn bằng những cử chỉ đơn giản: cảm ơn khi được giúp đỡ - dù chỉ là việc nhỏ nhặt như đưa hộ một món hàng, xin lỗi khi làm phiền ai đó... Tưởng như đây là việc làm vô ích và khách sáo, nhưng hãy thử xem, bạn sẽ nhận được nhiều bất ngờ hơn bạn nghĩ!

Đứng vững và không nghĩ rằng mình sẽ ngã thì sẽ chẳng bao giờ ngã. -H.Andersen

Khó khăn không phải để quật ngã ta mà là để ta quật ngã chúng. - Đ.Ponsevice

Khi tất cả những cái khác đã mất đi thì tương lai vẫn còn.- Bové

Khi của cải mất, chẳng cái gì mất cả. Khi sức khỏe mất, chỉ mất một vài thứ. Khi ý chí mất, chẳng còn gì nữa. - Anonymous

Lời an ủi "Đáng lẽ còn tồi tệ hơn" có vẻ làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. -A.Culich.



Nguồn sưu tầm : http://yume.vn/girllovely_1411994/article/hoc-cach-song-lac-quan.35D11A1D.html

(17) Tiết lộ kinh hoàng của diễn viên đóng phim cấp 3


"Những điều lặp đi lặp lại với tôi sau những cảnh phim người lớn là: Mồ hôi nhễ nhại, cơ thể nhiều chỗ đau mỏi khủng khiếp sau khi thực hiện những tư thế quái gở."
Đó là tâm sự của diễn viên phim cấp 3 Aurora Snow trong bài “Máu, Mồ hôi và Sex: Nghề khiêu dâm vất vả của tôi” đăng trên báo the Daily Beast. Nội dung bài viết như sau:
Diễn viên phim người lớn không phải nghề kiếm tiền dễ dàng như nhiều người vẫn nói, mà giống như vận động viên chịu rủi ro cao, nên cần sức chịu đựng rất lớn. Tôi nghĩ phần lớn mọi người đều hiểu sai về công việc của chúng tôi. Chúng tôi diễn những cảnh quay đó mà lúc nào cũng phải nhớ rằng khán giả đang xem mình. Vào mùa hè, nơi thực hiện cảnh quay có khi không có điều hòa (vì quá ồn) và không phải lúc nào cũng dễ chịu.
Tôi tham gia những cảnh quay đầu tiên vào tháng 5/2000. Hồi đó thì đúng là kiểm tiền dễ thật, vì chỉ có cảnh quan hệ kiểu truyền thống. Tôi chỉ việc mở to mắt giả nai rồi làm theo hướng dẫn của diễn viên nam dày dạn kinh nghiệm.
Dần dần, những cảnh quay kiểu như vậy không còn hấp dẫn khách hàng nữa. Họ muốn xem những cảnh ngày càng phải đổi mới. Trải qua gần 1 thập kỷ, quá trình này đã đạt tới ngưỡng mới: Những cô gái bước vào ngành công nghiệp phim người lớn từ năm 2013 sẽ phải chuẩn bị tinh thần tham gia những cảnh quay kịch tính ngay từ khi mới vào nghề. Tôi là một trong số đó. Tôi phải cười khi đóng phim, nhưng khi về nhà thì phát ốm, nằm co quắp và buồn nôn kinh khủng. Cái gì cũng có giá của nó. Hy vọng những nỗi đau đớn thể xác không bám đuổi chúng tôi trong nhiều năm, nhưng chúng tôi là thế hệ diễn viên phim người lớn đầu tiên phải trải nghiệm điều này.
Diễn viên phim cấp 3 Aurona Snow
Diễn viên phim khiêu dâm thường phải nuốt nước mắt vào trong vì rất hay bị đau đớn, giống như một vận động viên rất dễ bị bong gân. Chúng tôi không thể chuẩn bị trước để tránh sự cố xảy ra trong lúc quay phim. Không ai muốn nói về đau đớn (đây là quy tắc ứng xử của diễn viên khiêu dâm), nên rất khó xác định xem tần suất diễn viên bị đau là bao nhiêu. Vết thương đầu tiên của tôi trong lúc quay phim là khi diễn cùng một nam diễn viên thô bạo, tra tấn tôi như một con búp bê giẻ rách. Tôi bị đau không chịu nổi, nên đạo diễn bảo chúng tôi dùng thêm chất bôi trơn và tiếp tục diễn. Chúng tôi không thể dừng lại vì như thế sẽ không được trả xu nào.

Một diễn viên đang nổi tên là Amy Brooke bắt đầu gia nhập ngành công nghiệp phim người lớn từ năm 2009, tham gia tới 200 phim người lớn với các cảnh bạo lực cho biết, cô thấm thía những nguy hiểm mà cô phải đối mặt khi tham gia nhiều như vậy. “Cơ thể bạn không thể chịu đựng điều đó mỗi ngày, vì điều đó có thể khiến tử cung bị sụt”, Brooke nói.

Những cảnh bạo lực khiến cơ thể bị xuống cấp, từ đó làm giảm thời gian diễn viên có thể trụ lại với nghề. Không diễn viên nào có thể ngày nào cũng đóng phim mà cần có thời gian để “hồi phục”. Đây là nghề rủi ro cao và cũng được trả tiền nhiều. Quan hệ theo cách phi truyền thống được trả thù lao cao hơn so với cách truyền thống.

Dù không dễ bị đau như nữ giới, nhưng nam diễn viên cũng không thoải mái gì. Nam giới sẽ rất xấu hổ nếu không thực hiện được cảnh quay – thường là kéo dài. Không phải nam diễn viên nào cũng hứng thú với những nữ diễn viên đóng phim cùng, và không phải lúc nào họ cũng có thể diễn như kiểu robot trước mặt rất nhiều khán giả. Nam diễn viên cần nhiều thời gian hơn để sẵn sàng trước khi tham gia cảnh diễn. Lúc vào cảnh quay, trước con mắt của cả đoàn làm phim thì việc nam diễn viên không “làm ăn gì được” sẽ khiến mọi thứ hỏng bét. Nhờ viên thuốc nhỏ màu xanh ra đời năm 1998 nên nhiệm vụ của các nam diễn viên cũng dễ thực hiện hơn. Dù không ai công khai thừa nhận, nhưng tôi tin rằng phần lớn nam diễn viên đều dùng thuốc tăng cường khả năng tình dục trước khi diễn.
Kristina Rose
Diễn viên phim khiêu dâm nổi tiếng Kristina Rose đã tham gia hơn 400 phim và được trao rất nhiều giải diễn xuất cho phim cấp 3.
“Khiêu dâm không phải việc dễ dàng. Tôi không phải thức dậy lúc 6h sáng rồi đi làm, và tôi có có kỳ nghỉ cuối tuần thoải mái với tiện nghi xa xỉ. Nhưng khiêu dâm ảnh hưởng đến mọi mặt của cuộc sống cá nhân. Nghề đó khó khăn hơn mọi người tưởng. Chúng tôi luôn phải dè chừng các bệnh lây truyền qua đường tình dục và làm việc với nhiều loại người. Điều đó cũng ảnh hưởng tới cuộc sống cá nhân”, Rose nói.
Và, tiền là thứ tốt, nhưng không phải tuyệt vời. Không phải bất kỳ loại tiền nào cũng khiến người ta nổi tiếng. Nó gây ra tác động xã hội lâu dài, kèm theo những nỗi đau thân thể và nước mắt mà diễn viên phải chịu đựng. Diễn viên phim người lớn chỉ được trả tiền cho những gì họ diễn, không có bảo hiểm y tế hay lương hưu. Nếu điều gì đó không may xảy ra, chúng tôi phải tự giải quyết.
Diễn viên phim người lớn có lẽ là một trong những công việc nhận được nhiều phản ứng trái chiều nhất ở Mỹ. Tham gia vào ngành công nghiệp phim người lớn là bạn phải hứng chịu sự kỳ thị suốt đời, khiến bạn rất khó chuyển sang nghề khác.
Dù bạn ủng hộ hay không ủng hộ loại hình giải trí này thì cũng nên dành một chút thời gian để nghĩ về một công việc khó khăn. Đây không phải công cụ kiếm tiền đơn giản như nhiều người vẫn tưởng.
Trúc Quỳnh

Nguồn sưu tầm : http://yume.vn/news/giai-tri/hau-truong/tiet-lo-kinh-hoang-cua-dien-vien-dong-phim-cap-3.35AA0B75.html

(16) LỜI BỐ DẶN CON TRAI TRƯỚC KHI LẬP GIA ĐÌNH


 (Bài viết này được lấy trên tư liệu của Kienthuc.net.vn) - Phúc đọc bài này thấy hay quá nên mang về đây cho gia đình Yume đọc. Thường thì mọi người chú ý lời cha mẹ dặn dò con gái trước khi về nhà chồng, nhưng nay nếu ngoài đời có nhiều người cha có những lời dạy bảo sâu sắc, "dân chủ", công bằng, khách quan như người cha này thì xã hội ta sẽ tốt đẹp hơn lên rất nhiều lần vì mỗi gia đình là một tế bào của xã hội, mà tế bào nào cũng hòa thuận dân chủ như vậy xã hội này sẽ là một thiên đường!
                                                                   
                                               Lời bố dặn con trai trước khi lập gia đình: 

"Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng từng yêu con mười phần như thế. Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.

Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con.

Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?

Bố bảo thời kỳ mang thai là khó khăn nhất đối với phụ nữ, là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.


 
 
Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kết nối họ, hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.

Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

Bố bảo "Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”, nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con.

Bố bảo "quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày". 


Sau một thời gian ngắn xuất hiện trên một Fanpage Facebook, lời bố dặn con trước khi lấy vợ đã nhận được hàng nghìn lượt "like", hàng trăm chia sẻ và rất nhiều bình luận. "Hay quá", "Rất ý nghĩa", "Người bố đó hẳn là một người chồng rất tuyệt vời"... là những nhận xét của rất nhiều thành viên mạng xã hội dành cho bài viết này.

Một số thành viên thì chia sẻ rằng họ sẽ đọc, suy ngẫm và coi đó là một hành trang của phương châm sống. Trong khi đó, một số bạn khác thì cho rằng: lời khuyên rất  hay nhưng chắc gì nhiều nam giới làm được tất cả những điều đó. Mong những người đàn ông đang và sẽ làm chồng suy nghĩ được như ông bố này để có nhiều hơn gia đình hạnh phúc.
                                                                                                                           ( SƯU TẦM)

Nguồn sưu tầm : http://yume.vn/phucdang63/article/loi-bo-dan-con-trai-truoc-khi-lap-gia-dinh.35DB902B.html

(15) Pha Lê: "Đàn ông chuẩn man phải ham dòm ngực"


"Những người đàn ông tuy đang đi cùng vợ hoặc người yêu nhưng vẫn liếc mắt nhìn vòng 1 sexy của cô gái đứng kế bên là bình thường. Đàn ông mà không khoái ngắm vòng 1 thì không phải đàn ông chuẩn man", ca sĩ Pha Lê chia sẻ.
Đang dần “giải nghệ”
- Nhiều khán giả quan tâm nhận xét, hoạt động nghệ thuật của chị trong thời gian vừa qua rất nhạt và bản thân chị đang nhạt dần. Chị nghĩ sao?
Sự thật thì tôi có làm gì mới đâu mà không nhạt. Bản thân tôi chẳng làm gì, cũng chẳng thiết tha để làm gì trong thời gian vừa qua nữa. Đã có quá nhiều scandal, tai tiếng xảy ra trong năm vừa qua ở showbiz Việt nên tôi cũng chán ngán.
Đồng ý rằng họ gây chuyện thì mặc kệ họ, chuyện mình thì mình cứ làm, ảnh hưởng gì ai, nhưng cứ mỗi lần hợp tác làm việc với người này, người nọ, họ lại bày ra đủ loại chiêu trò nên tôi không làm được. Bởi thế mấy tháng vừa qua tôi cũng không hào hứng nhận show, chỉ muốn ở nhà với gia đình thôi. Tôi bắt đầu thử sức kinh doanh và cảm thấy vui với công việc này.
Tôi tự thấy, nếu chỉ đi hát thì chất xám trong đầu mình sẽ cứng đơ và chết dần. Tôi sợ cái bằng cử nhân khoa Pháp, đại học Quốc Gia của mình ngày trở nên bị lãng quên và hoang phí. 
Càng đi hát, tôi càng thấy mình không làm đúng với ngành được đào tạo. Trong đầu tôi chẳng thể nghĩ ra được bất cứ chiêu trò nào khi làm nghệ thuật, nhưng với kinh doanh, tôi có thể tính toán được.
- Có thể vì chị là “tay ngang” trong showbiz nên mới không mặn mà với con đường nghệ thuật?
Đúng vậy, có lẽ vì tôi là “tay ngang” nên không thể sống chết với nghề đến cuối cùng. Hơn nữa, tôi không phải dạng ca sĩ chấp nhận làm tất cả vì sự nổi tiếng để đời sống gia đình mình bị phơi bày trên mặt báo. 
Người ta có thể lên báo kể lể, không còn điều gì giấu diếm về gia đình, về bố mẹ mình, nhưng tôi thì chịu. Tôi không muốn bố mẹ phải phiền lòng, có những câu chuyện nên giữ riêng cho mình và gia đình để sự bình yên không bị tan vỡ.
- Vậy cớ gì mà trước đó, chị "điên cuồng" dấn thân vào con đường nghệ thuật?
Khoảng 2 năm trước đây, tôi vào Sài Gòn nhưng chẳng có gì trong tay hết. Ngày trước tôi còn quá non nớt, cũng ham muốn hào quang, đi hát là vì ước mơ muốn được hát, muốn được nổi tiếng, muốn làm người của công chúng, nhưng khi càng lún sâu vào giới showbiz, tôi càng thấy mình không thuộc vào nó nữa. Tôi có cảm giác mình đang đi chệch hướng lâu rồi.
Có thể ngày trước tôi chẳng có gì nên ham nhiều thứ, còn giờ tôi biết mình đã có gì và cần gì nên tôi cần lựa chọn hướng đi phù hợp. Tôi cũng từng vấp phải sai lầm, cũng có lúc bồng bột, đó là khi tôi còn là cô gái mới lớn, còn bây giờ cái gì cũng trải quá rồi nên tôi chẳng tiếc nữa.
- Showbiz Việt đã cho chị điều gì ý nghĩa nhất?
Nó cũng chẳng lấy cái gì của tôi to tát cả. Tôi đã có thể sống tốt với nghề, vì con người tôi cũng không quá chuộng hàng hiệu để phải sợ mình thiếu thốn. Nếu cứ chạy show đều đều, tôi tự tin sống ổn với nghề vì tiền cát-xê của ca sĩ cũng khá. 
Nhưng thật ra tôi vẫn chưa mua được gì hoành tráng tiền tỷ, bởi thế tôi không hiểu tại sao có những người mới đi hát tập tọe được vài show mà có thể mua nhiều thứ kinh khủng thế. Nói là nhà họ có điều kiện thì tôi tin chứ nói do hát mà có thì tôi không tin. Mà thôi kệ họ, vì nó chẳng liên quan đến tôi. Tôi vốn rất nhạt trong cái showbiz lắm chiêu trò.
- Sự thật là chị đang dành khoảng lặng trong nghề hay đang từng bước “giải nghệ”?
Tôi đang dần “giải nghệ” thì đúng hơn, nhưng tôi vẫn đang làm sản phẩm âm nhạc mới. Chỉ khác một điều rằng, tôi làm đĩa nhạc Pháp trong dự án sắp tới là làm cho chính bản thân tôi và những người còn yêu mến dòng nhạc Pháp mà tôi hát. 
Tôi sẽ ít xuất hiện tại các sự kiện giải trí, ai muốn thì mua đĩa của tôi về nghe, không thì thôi. Ai thích thì mời tôi đi hát chứ tôi không cố kiếm show hay tìm mọi cách để có thể lên sân khấu.
Showbiz là chiếc áo quá rộng với tôi. Các bạn có thể chẳng gọi tôi là ca sĩ Pha Lê, thay vào đó sẽ gọi tôi là người đi hát Pha Lê cũng được. Nói chung, tôi không đặt nặng vấn đề kiếm tiền. Tôi đang từ chối những cái không thuộc về tôi hay tôi phải cố oằn mình để hợp với nó.
- Nếu ai đó bảo rằng, chị sớm “giải nghệ” vì hát mãi mà không thể nổi tiếng, chị sẽ nói sao?
Vậy thì hãy nhìn vào rất nhiều anh chị trong nghề chuyên hát phòng trà xem, họ hát cả chục năm có ai biết tới đâu nhưng vẫn theo nghề đó thôi.
Đẹp thì có quyền “show hàng”
- Chị có nghĩ, vì mình hiền quá nên mới ít cơ hội nổi tiếng?
Có thể do tôi thiếu may mắn và cơ hội nổi tiếng, hoặc do chính mình cảm thấy không vững vàng với nghề, hoặc cũng có thể do tôi thiếu người dẫn đường.
Tôi tự thấy mình là người hiền trong  showbiz. Nếu gặp tôi ở ngoài đời, mọi người vẫn có thể gán cho tôi biệt danh “quả bom sexy”, đó là danh hiệu về mặt ngoại hình, không phải tính cách và ngoài cái đó ra thì tôi chẳng có bày ra được trò gì nên xét đi xét lại tôi vẫn hiền.
Vì tôi không đụng đến ai nên tôi không cho phép ai đụng đến mình. Con người mà, ai cũng phải biết mình là ai. Dù không ra gì nhưng bạn cũng có giá trị riêng.
- Chị có bao nhiêu bạn bè thân thiết trong giới?
Cũng nhiều dù tôi thân không mấy người, nhưng để mở mồm nói câu nhờ vả thì tôi không thích. Có thể họ vẫn hoan nghênh và sẵn sàng giúp đỡ tôi, nhưng có lẽ tôi chưa cần. Chơi với nhau, tôi muốn họ đừng suốt ngày coi nhau là nghệ sĩ. Tôi thích chơi với người nghệ sĩ có cá tính của một người bình thường và một người bình thường có cá tính giống nghệ sĩ.
Để tìm một tri kỷ trong giới này càng khó hơn nữa. Cô bạn thân thiết với tôi nhất có lẽ là Uyên Linh. Tôi không biết cô ấy thế nào trong mắt mọi người, chứ riêng tôi, Uyên Linh là một người bạn tốt. 
Tốt ở đây không phải là làm gì cho nhau hay suốt ngày gặp nhau ăn chơi. Chúng tôi cảm thấy yêu quý nhau, chia sẻ được mọi thứ chứ không lôi nhau ra này nọ trên mặt báo, cũng không phải lo sợ vì chuyện của mình tâm sự sẽ bị lộ. Giống như là ở cạnh Linh, tôi thấy bình yên.
- Chị tìm niềm vui trong cuộc sống bằng cách nào?
Có nhiều cách để mình vui chứ. Với tôi, đi bar cũng là cách hay, còn có cám dỗ hay không là do mình thôi. Tôi đi bar từ nhỏ, đi với anh chị trong gia đình, đi với ba mẹ nhưng chẳng ai nói tôi hư hỏng này nọ. Mỗi lần ba mẹ vô Sài Gòn, tôi cũng dẫn đi bar chơi bình thường. Vấn đề là ở trong bar làm gì thôi, nếu chỉ uống chút rượu và nhảy thì đó là cách giải tỏa stress cực kỳ tốt.
- Dường như chị có suy nghĩ và lối sống rất thoáng?
Tôi có thể thoáng trong suy nghĩ, nhưng trong hành động thì chưa chắc. Việc ăn mặc với tôi chẳng có nghĩa gì khi người ngoài phê phán. Bộ trang phục nào tôi thấy đẹp và làm mình tự tin thì tôi mặc. Vì tôi là phụ nữ, mà phụ nữ thì phải biết làm đẹp. Có thể để có phái mạnh ngắm nhìn chẳng hạn, tại sao không? (Cười lớn).
Còn đàn ông, họ chẳng bao giờ từ chối ngắm nhìn cô gái đẹp cả. Thượng đế tạo ra Adam và Eva để đến với nhau mà. Khi có người yêu, người phụ nữ ăn mặc đẹp để anh chàng người yêu tự hào và kiêu hãnh, còn khi đã có chồng, người phụ nữ càng phải biết cách ăn mặc đẹp để giữ chồng. 
Ai nói không cần mặc đẹp khi đã có chồng thì có ngày mất chồng đừng than trách. Đã là người phụ nữ là phải đẹp từ trong nhà ra tận phố.
- Nhưng dạo này trông chị khá "kín cổng". Phải chăng vì chị đang có người yêu nên đổi gu thời trang sang tao nhã?
Tôi có giấu nhẹm đâu bao giờ. Ngược lại, khi đã có người yêu, tôi càng sexy hơn ấy chứ, nếu không anh ấy sẽ ngắm cô khác mất, (cười). 
- Chị có đồng ý với quan điểm: phụ nữ càng sở hữu vòng 1 sexy thì càng có "quyền năng"?
Nói vậy cũng chưa đúng, vì phụ nữ có nhiều thứ khác hấp dẫn lắm. Nếu nói một cô gái đẹp sẽ có quyền năng, tôi hoàn toàn đồng ý. Họ cực kỳ quyền năng nữa là đằng khác. Ví dụ thực tế, khi các cô gái cùng đi xin việc, chắc chắn cô gái có gương mặt không được đẹp, mặt mụn, nhìn thiếu hấp dẫn sẽ bị thua thiệt hơn cô gái có ngoại hình xinh đẹp. Cô gái sở hữu nhan sắc xinh tươi sẽ được chú ý và ưu tiên hơn. 
Khi họ đẹp, họ thích show ra vẻ đẹp đó nhiều hơn các cô nàng khác, ví như mặc cái váy ngắn một chút, trễ vai một chút, lấp ló vòng 1… Tôi biết sẽ có nhiều người lại bảo như thế là không tốt, vậy chẳng phải bất công cho họ không. Chẳng lẽ họ đẹp mà lại cứ bắt họ mặc kín bưng thì phí của trời quá. 
Thử hỏi nếu cho mấy cô xấu hơn kia một vẻ ngoài đẹp hơn chắc chắn các cô ấy cũng mạnh tay khoe những bộ trang phục quyến rũ. Cho nên,nếu thẩm mỹ mà làm bạn đẹp hơn thì hãy cứ làm. Phụ nữ là phải đẹp, tôi thích thế!
- Thế chị nghĩ sao về những người đàn ông tuy đang đi cùng vợ hoặc người yêu nhưng vẫn chăm chăm liếc mắt nhìn vòng 1 sexy của cô gái đứng kế bên?
Chuyện đó là bình thường. Như thế mới là đàn ông "chuẩn man". Đàn ông mà không khoái ngắm vẻ sexy từ vòng 1 của người phụ nữ thì không phải đàn ông. Đó là quy luật tự nhiên, đừng đổ lỗi cho ai.
- Theo chị, đàn bà thích ngắm điểm gì ở người đàn ông?
Chắc là phong cách của anh ấy, trông anh ấy có body đẹp, khỏe mạnh, cách ăn mặc, mái tóc hay nụ cười. Mà tôi nghĩ, người phụ nữ hút đàn ông không chỉ có mỗi vòng 1 đâu, vì nếu vòng 1 ngon lành mà mở mồm ăn nói vô duyên thì tất cả đàn ông đều bỏ chạy hết.
Sẽ mặc váy cưới thật ngắn!
- Có phải vì chị đang có người yêu "đại gia" nên không còn thiết tha với nghề hát?
Đừng nên đổ lỗi cho bất kỳ lý do gì, giống như lúc bạn không thích mặc cái váy nào đó không phải vì nó không đẹp mà chỉ đơn giản là vì không thích, không hợp gu. Đi hát cũng thế, tới lúc không thích rồi thì tự nhiên sẽ chán thôi.
Vừa qua, tôi rất bức xúc khi một bài báo mạng vào trang cá nhân lấy hình của tôi và người yêu để viết thành một bài "Pha Lê khoe người yêu đại gia". Tôi rất bực mình vì bài báo đã đụng tới đời sống riêng tư không chỉ của tôi mà còn của người yêu tôi. Tôi không có nhu cầu lên báo để nói về chuyện riêng tư. Bởi thế, tôi sẵn sàng xù lông nhím để bảo vệ chuyện riêng của mình.
Trong giới này tôi chẳng sợ gì cả, trong cuộc sống này cũng vậy, vì nếu mình làm đúng thì chẳng sợ gì ai. Người yêu tôi không làm trong giới showbiz, nên anh ấy không muốn lên mặt báo, tôi hoàn toàn ủng hộ, và chính tôi từ nay trở đi cũng sẽ không bao giờ nhắc tới việc riêng của mình cho dư luận bàn tán nữa. Hạnh phúc của tôi là những gì thuộc về gia đình chứ không phải những gì show lên mặt báo.
- Hẳn là chị đang rất yêu người ấy?
Đã đến lúc tôi biết mình cần bảo vệ cái gì là của mình.
- Chị yêu anh ấy nhất ở điểm nào?
Một người đàn ông đúng nghĩa.
- Anh ấy có quan tâm tới những chuyện tình cảm trong quá khứ của chị?
Không, có lẽ do anh ấy sống ở môi trường nước ngoài trong quá trình đi du học nên suy nghĩ rất thoáng, thoải mái và cũng chẳng quan tâm. Điều chúng tôi hướng tới là hiện tại và tương lai.
- Hiện tại, chị đã mơ về "ngôi nhà và những đứa trẻ" chưa?
Tôi đang mơ và tôi sẽ sớm thực hiện giấc mơ ấy.
- Chị sẽ là một cô dâu sexy chứ?
Tôi sẽ mặc váy cưới thật ngắn, (cười).
Hà Nhuận Nam

Nguồn sưu tầm : http://yume.vn/news/giai-tri/nguoi-noi-tieng/pha-le-dan-ong-chuan-man-phai-ham-dom-nguc.35AA0C94.html